ma-ni châu

ta tìm ngọc quý ma-ni châu
trong biển sóng tâm thuần một màu
trong chéo áo nhơ ấm giới nhập
tìm trên paltalk suốt đêm thâu

mò ngọc trên bờ vai nhỏ gầy
trên môi mắt biếc ngực căng đầy
đến trong tận cấm cung sâu thẩm
chống gậy ra vào tuyệt vọng thay!

em nơi mô ngọc quý Hoàn Châu?
bao kiếp tìm em đến bạc đầu
khuấy động tâm hồn mò vớt ngọc
mãi là vô ích sầu thêm sầu

vứt hết tâm tư, nỗi muộn phiền
cầu chân đoạn vọng chẳng hai riêng
vì em ta nguyện thành tu sĩ
mong rõ duy tâm ngọc hiện tiền

cuốn theo chiều gió

lòng ta như bão động tơi bời
má thắm môi xinh chẳng nỡ rời
địa ngục niết bàn ai đã tỏ?
một lần kề mỏ để lên … giời

môi em khẽ chạm trên môi tôi
tâm chợt tắt, tim đập chẳng thôi
tôi bỗng nhận ra trong khoảng lặng
niết bàn vô sở trụ trên môi

sát na vô trụ trên bờ môi
nước chảy thành dòng mà chẳng trôi
gió thổi bụi hồng mà chẳng động
niết bàn là thế, chẳng xa xôi

duy tâm tạo

thuở nhỏ chưa từng biết nhớ thương
mỗi khi xụân đến đòi ăn đường
như ni đã lớn thèm “vung kiếm”
cảm giác ái ân chửa tỏ tường

niên thiếu hà tằng liễu sắc không
thế nên tâm mãi chạy lông nhông
như kim khám phá duy tâm tạo
“gác kiếm” thiên thu an giấc nồng